Anh T. cùng con trai và ThS.BS Phùng Tiến Hiệu tại Phòng khám Tai Mũi Họng Bác Sĩ Hiệu Long Biên sau buổi nội soi và làm sạch tai
Anh T. cùng con trai và Bác sĩ Hiệu sau buổi làm sạch tai — khép lại hành trình gần 300 cây số từ vùng cao Lào Cai xuống Hà Nội.

Có bao giờ bạn vừa đặt lưng xuống giường thì một bên tai lại ngứa râm ran, ù đặc, khiến bạn trở mình mãi không ngủ nổi? Và chuyện đó không phải vài tuần, mà năm này qua năm khác, tới mức bạn tin rằng mình phải sống chung với nó cả đời? Nếu câu trả lời là “có”, bạn không hề đơn độc — câu chuyện của anh T. dưới đây có lẽ sẽ khiến bạn thấy một phần mình trong đó.

Mục lục nội dung
  1. Hai mươi năm và một nỗi khổ không ai nhìn thấy
  2. Đã đi nhiều nơi, mà cơn ngứa vẫn quay lại
  3. Người con trai và cây cầu nối giữa hai thế hệ
  4. Gần 300 cây số, và lần đầu anh nhìn thấy tai mình
  5. Nguyên tắc “Cần và Đủ”: vì sao nhỏ thuốc mãi không dứt
  6. Cảnh báo: khi nào bạn tuyệt đối không nên tự chữa
  7. “Nhẹ hẳn tai” — và đích đến không chỉ là cái tai
  8. Câu hỏi thường gặp về ngứa tai, chàm cửa tai và nấm ống tai

1. Hai mươi năm và một nỗi khổ không ai nhìn thấy

Có những căn bệnh không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại lặng lẽ lấy đi của người ta thứ quý giá bậc nhất: những giấc ngủ. Và khi nó kéo dài không phải vài tháng, mà hơn hai mươi năm, thì nó không còn là chuyện của một cái tai nữa — nó là chuyện của cả một đời người.

Anh T. là người dân tộc Tày, ở một xã vùng cao Lào Cai, quanh năm làm nương, trồng quế. Với người ngoài, anh là một người đàn ông khỏe mạnh, chịu thương chịu khó. Không ai nhìn thấy cái tai của anh có vấn đề gì. Nhưng bên trong, suốt hơn hai thập kỷ, anh sống chung với một cơn ngứa tai dữ dội, ù tai, và những đợt chảy dịch cứ dăm bữa lại tái.

Điều khổ nhất không phải cơn ngứa ban ngày, mà là ban đêm. Cứ nằm xuống là tai lại ngứa, lại khó chịu, khiến anh trằn trọc. Mất ngủ kinh niên kéo theo cả một chuỗi: người lúc nào cũng mệt mỏi, ăn uống không ngon miệng, sức khỏe đi xuống. Với một người làm nương cần sức vóc, đó là một sự bào mòn âm thầm mà dai dẳng.

Sau ngần ấy năm chữa mãi không dứt, anh đã dần buông xuôi. Anh kể, bằng giọng thật thà của người vùng cao, rằng anh từng nghĩ chắc mình phải “sống chung với lũ” cả đời.

Đây là điều tôi thấy xót nhất ở những bệnh nhân mạn tính: không phải bản thân căn bệnh, mà là cái cảm giác cạn hy vọng sau quá nhiều lần thất vọng.

2. Đã đi nhiều nơi, mà cơn ngứa vẫn quay lại

Anh T. không phải người lười đi khám. Anh đã đi nhiều nơi. Nhưng như anh kể lại, những lần ấy thường chỉ là “soi qua rồi kê đơn thuốc nhỏ”, chứ chưa lần nào tai anh được làm sạch chuyên sâu để nhìn cho tận cùng vấn đề.

Vì sao lại có sự bỏ sót ấy? Khi khám cho anh, tôi nhận ra một phần lý do nằm ở đặc điểm giải phẫu riêng: ống tai của anh có cấu trúc hơi đổ xuống dưới và ra trước. Cấu trúc đó khiến việc tự làm sạch của tai khó khăn hơn, và cũng khiến các tổ chức bệnh dễ “trốn” ở những góc khuất.

Bạn cứ hình dung như quét một căn phòng có nhiều ngóc ngách: nếu chỉ đứng ở cửa nhìn vào thì thấy sạch, nhưng bụi vẫn nằm nguyên trong góc. Soi lướt qua thì rất dễ bỏ sót. Và khi phần gốc chưa được xử lý, thuốc nhỏ vào chỉ đỡ được ít hôm rồi đâu lại vào đấy — đúng như hai mươi năm anh đã trải qua.

3. Người con trai và cây cầu nối giữa hai thế hệ

Điều đưa anh T. vượt gần 300 cây số không phải một tấm biển quảng cáo, mà là người con trai của anh.

Cuộc sống ở vùng cao đang chuyển mình. Anh T. thuần nông, nhưng con trai lớn của anh đã là hướng dẫn viên du lịch ở Sa Pa, quen với điện thoại, mạng xã hội. Chính người con ấy, khi lướt mạng, đã xem được những đoạn video chúng tôi khám và xử lý bệnh lý tai — và nghĩ ngay đến người cha mang cái tai khổ sở bao năm của mình.

Người con trở thành cây cầu nối: nối cái vùng cao xa xôi với y tế chuyên sâu ở thành phố, nối thế hệ của bố — vốn đã quen cam chịu — với một khả năng mới rằng bệnh của bố có thể được giải quyết. Chính con đã động viên và đưa bố đi.

Với tôi, hình ảnh người con trai lặng lẽ đi cùng, dìu bố vào phòng khám, là một trong những điều đẹp nhất tôi được chứng kiến trong nghề. Đôi khi, thứ chữa lành cho cha mẹ bắt đầu từ sự quan tâm của con cái.

4. Gần 300 cây số, và lần đầu anh nhìn thấy tai mình

Xuống đến phòng khám sau một chặng đường dài, lần đầu tiên anh T. được nhìn tận mắt bên trong tai mình trên màn hình nội soi. Tôi luôn cho bệnh nhân cùng nhìn màn hình — vì khi thấy rõ, người ta mới hiểu và mới đủ kiên nhẫn theo cho tới cùng. Và ở đó, sau hai mươi năm, cuối cùng cũng lộ ra những “thủ phạm” thật sự.

Tôi giải thích cho anh từng thứ một:

  • Chàm cửa tai. Ở cửa tai có hiện tượng bong tróc vảy — dấu hiệu của một tình trạng viêm da mạn tính do cơ địa. Chính nó gây ngứa, khiến anh ngoáy tai suốt bao năm, và da ống tai vì thế dày lên.
  • Nấm ống tai. Trên nền viêm da ấy, tai anh còn bị nhiễm nấm, với tổ chức nấm bám ở thành ống tai và màng nhĩ, cùng vài khối polyp nhỏ — hệ quả của những năm viêm đi viêm lại.
  • Màng nhĩ viêm nhưng còn nguyên vẹn. Màng nhĩ của anh viêm đỏ, bị một lớp dịch che phủ. Nhưng điều rất may là cấu trúc màng nhĩ vẫn còn nguyên, không thủng.

Nhiều thứ chồng lên nhau, trốn ở những góc khuất suốt hai mươi năm. Không lạ gì khi chữa qua loa thì không thể khỏi.

5. Nguyên tắc “Cần và Đủ”: vì sao nhỏ thuốc mãi không dứt

Tôi nói với anh T. về cách chúng tôi sẽ đi, dựa trên hai điều kiện đi liền nhau — thiếu một trong hai là bệnh quay lại.

Hiểu cho đúng: Điều kiện Cầnlàm sạch tối đa — kiên trì lấy sạch tổ chức nấm, vảy chàm và polyp ở cả những góc khuất. Nếu bề mặt tổn thương còn bị che phủ thì thuốc nhỏ vào cũng không “chạm” được tới nơi cần chữa. Điều kiện Đủđiều trị đúng hướng và lâu dài — dùng thuốc đặc hiệu theo lộ trình, và bôi kem dưỡng ẩm đều đặn ở vùng cửa tai.

Vì sao dưỡng ẩm lại quan trọng đến thế? Bởi chàm là bệnh của cơ địa, và nó chạy theo một vòng luẩn quẩn: da khô thì bong tróc, bong tróc thì ngứa, ngứa thì ngoáy, ngoáy thì lại viêm và nhiễm. Giữ cho da đủ ẩm chính là cách cắt cái vòng ấy từ gốc — giống như chăm một vùng da nẻ mùa đông, bôi đều thì lành, bỏ vài hôm là nứt lại.

Tôi cũng nói thẳng với anh, và tôi muốn nói thẳng với bạn, vì đây là điều tử tế cần làm: tôi không hứa chữa khỏi 100%. Chàm là bệnh cơ địa, cần chăm sóc lâu dài, và kết quả tùy đáp ứng cùng sự kiên trì của mỗi người. Điều tôi cam kết là nỗ lực tối đa để đưa cái tai của anh về trạng thái dễ chịu và kiểm soát được.

6. Cảnh báo: khi nào bạn tuyệt đối không nên tự chữa

Câu chuyện của anh T. là một ca lành. Nhưng không phải cơn ngứa hay đau tai nào cũng vô hại. Bạn nên đi khám sớm, và tuyệt đối không tự nhỏ thuốc hay tự ngoáy, khi có một trong các dấu hiệu sau:

Dấu hiệu cần đi khám sớm
  • Đau tai dữ dội, sưng nề lan ra vùng sau tai.
  • Chảy dịch, chảy mủ tai kéo dài, hoặc dịch có mùi hôi.
  • Nghe kém rõ rệt, ù tai kéo dài, hoặc chóng mặt – mất thăng bằng.
  • Sốt đi kèm đau tai.

Lưu ý đặc biệt: Người có bệnh nền như đái tháo đường hoặc suy giảm miễn dịch cần thận trọng hơn cả — viêm ống tai ngoài ở nhóm này có thể diễn tiến nặng và nguy hiểm. Với những trường hợp này, đừng tự xử lý ở nhà, hãy đến bác sĩ Tai Mũi Họng để được thăm khám.

Và xin đừng ra tiệm lấy ráy tai khi tai đang có vấn đề. Dụng cụ dùng chung, thao tác không nhìn rõ bên trong — với một cái tai đang viêm hay nhiễm nấm như của anh T., đó là cách nhanh nhất để bệnh nặng thêm.

7. “Nhẹ hẳn tai” — và đích đến không chỉ là cái tai

Ngay trong buổi làm sạch hôm ấy, khi những lớp bám bao năm được lấy đi, anh T. đã thốt lên những từ rất mộc mạc.

Anh nói liền mấy tiếng: “phê”, “sướng”, “nhẹ hẳn tai”. Rồi anh bảo thêm một điều thú vị: anh thấy như “dễ thở hơn”.

Đó là cảm nhận rất thật của một người lần đầu sau hàng chục năm được giải phóng khỏi cái cảm giác đầy ù, khó chịu triền miên.

Nhưng tôi muốn anh — và bạn — hiểu rằng đích đến không dừng ở cái tai. Mục tiêu cuối cùng là lấy lại cho anh những giấc ngủ, và qua đó khôi phục lại thể trạng, sự ngon miệng, năng lượng sống mà hai mươi năm bệnh tật đã lấy đi. Chữa cái tai, với anh, là chữa lại một phần chất lượng cuộc sống.

Tôi kể chuyện anh T. không phải để nói phòng khám mình hay, mà để nói một điều rất người: khi ta khổ đủ lâu vì một chuyện tưởng nhỏ, ta xứng đáng có một lần được nhìn ra đúng vấn đề và chăm cho đúng. Nếu bạn, hay cha mẹ, ông bà của bạn đang mang một cái tai khó chịu triền miên và đã cam chịu nó như một phần cuộc sống — xin đừng vội buông xuôi. Đôi khi, như con trai anh T. đã làm, chỉ cần một người thân chịu đưa đi khám cho tới nơi, mọi thứ có thể khác đi.

8. Câu hỏi thường gặp về ngứa tai, chàm cửa tai và nấm ống tai

8.1. Ngứa tai kéo dài nhiều năm có phải là bệnh nặng không?

Ngứa tai kéo dài thường không nguy hiểm tính mạng, nhưng nó là tín hiệu cái tai đang có vấn đề chưa được giải quyết — hay gặp nhất là chàm cửa tai, nấm ống tai hoặc viêm ống tai ngoài tái đi tái lại. Điều đáng lo không phải bản thân cơn ngứa, mà là việc nó bị bỏ mặc nhiều năm rồi tự ngoáy, khiến tổn thương chồng lên nhau.

8.2. Chàm cửa tai có chữa khỏi hẳn được không?

Chàm cửa tai là bệnh do cơ địa, nên mục tiêu thực tế là kiểm soát tốt: hết ngứa, hết bong tróc và biết cách chăm để hạn chế tái phát — chứ không phải “khỏi hẳn một lần rồi thôi”. Khi chăm đúng và dưỡng ẩm đều, hầu hết mọi người sống chung nhẹ nhàng mà không còn khó chịu.

8.3. Vì sao nhỏ thuốc mãi mà tai vẫn không đỡ?

Một lý do rất hay gặp là bề mặt tổn thương còn bị vảy, tổ chức nấm hoặc dịch che phủ, nên thuốc không tiếp xúc được với chỗ cần chữa. Ngoài ra, nếu chỉ trị đợt viêm mà không chăm phần da cơ địa bên dưới thì bệnh sẽ quay lại. Đó là lý do phải làm sạch trước, rồi mới điều trị và duy trì.

8.4. Nấm ống tai có lây không và có hay tái phát không?

Nấm ống tai ngoài không lây theo kiểu tiếp xúc thông thường, nhưng rất dễ tái phát nếu ống tai còn ẩm ướt kéo dài, còn tổn thương da, hoặc tiếp tục bị ngoáy. Dùng chung dụng cụ lấy ráy không tiệt trùng cũng là một đường đưa nấm vào tai. Điều trị cần lấy sạch tổ chức nấm rồi mới dùng thuốc, và phải theo đủ lộ trình.

8.5. Trong lúc chờ đi khám, ngứa tai làm mất ngủ thì nên làm gì?

Trước hết là đừng ngoáy — càng ngoáy càng ngứa, và mỗi lần ngoáy là một lần làm trầy lớp da vốn đã tổn thương. Giữ tai khô ráo, sau khi tắm gội thì nghiêng đầu cho nước chảy ra và lau khô nhẹ vành tai, không đưa tăm bông vào sâu. Không tự mua thuốc nhỏ tai hay thuốc bôi khi chưa có chỉ định, vì nhỏ nhầm thuốc trên nền nấm có thể làm bệnh nặng thêm. Nếu ngứa đã cướp giấc ngủ của bạn nhiều đêm, hãy đi khám sớm thay vì chịu đựng.

Đặt lịch khám Tai Mũi Họng tại Long Biên

Nếu bạn hoặc người thân đang mang một cái tai ngứa ngáy, ù đặc triền miên và đã cam chịu nó nhiều năm, anh chị hãy đặt lịch khám để được ThS.BS Phùng Tiến Hiệu trực tiếp nội soi và tư vấn tận tình. Nếu ở xa như anh T., anh chị nên gọi đặt lịch trước để chủ động thời gian và đỡ phải chờ.

Phòng khám Tai Mũi Họng Bác Sĩ Hiệu Long Biên
Địa chỉ: 441A Đường Bát Khối, Long Biên, Hà Nội
Hotline / Zalo: 0378 264 4560395 264 456


ThS.BS Phùng Tiến Hiệu
Người biên soạn

ThS.BS Phùng Tiến Hiệu

Bác sĩ chuyên khoa Tai – Mũi – Họng, 19 năm kinh nghiệm, từng công tác tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108. Hiện là Giám đốc Phòng khám Tai Mũi Họng Bác sĩ Hiệu Long Biên.

Xem thêm về bác sĩ →

Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không thay thế cho việc thăm khám, chẩn đoán và điều trị của bác sĩ. Khi có dấu hiệu bất thường, hãy đưa người bệnh tới cơ sở y tế để được bác sĩ trực tiếp thăm khám.